CÔNG TY TNHH BHB NAM VIỆT

Khởi nghiệp thành công

Hãy chấp nhận từ bỏ một số thứ vì bạn không thể có tất cả

Tất cả chúng ta đều suy nghĩ làm thế nào có thể “có tất cả” ?: vừa nổi danh trong nghề, vừa có gia đình hạnh phúc, có sở thích đáng nể và thú vị, tài chính ổn định, thân hình quyến rũ…Tuy nhiên, thực tế thì chúng ta luôn than thở những câu đại loại như: “tôi khổ quá” hay “có rất nhiều những thứ tôi muốn làm, nhưng không đủ thời gian” hay “giá như ngày xưa”….

Dưới đây là 2 câu chuyện về 2 người đàn ông

Câu chuyện thứ nhất: Một người có 1 công việc mà ông ghét, trở nên xa dần với bạn bè và những thứ mà ông từng quan tâm. Ông nói ông chán nản. Ông nói ông cảm thấy đánh mất chính mình. Ông ghét cuộc sống của chính mình. Nhưng ông lại nói rằng đã quen với cách sống mà thu nhập từ công việc đó tạo ra. Vì thế nghỉ việc là điều không tưởng. Ông ta nói rằng thực sự ông ta không biết làm nên làm gì lúc này?

Câu chuyện thứ 2: Một người là giám đốc điều hành của công ty quản lý sở hữu hơn 2.000 tỷ USD giá trị trái phiếu và lợi nhuận lên đến 100 triệu USD mỗi năm. Vào tháng 1/2015, ông đã đột ngột từ chức để dành nhiều thời gian hơn cho cô con gái 10 tuổi của mình.

Nếu bạn đã từng học về kinh tế học, một trong những điều đầu tiên bạn học là “chi phí cơ hội”, điều này thường được minh họa bằng câu nói “không có bữa ăn nào là miễn phí”.

Chi phí cơ hội nghĩa là mọi thứ bạn làm, bất kể là điều gì, về cơ bản đều có cái giá của nó, thậm chí là theo một cách gián tiếp. Ví dụ điển hình là khi ai đó mời bạn bữa trưa miễn phí trong 1 giờ. Mặc dù bạn nhận được giá trị của bữa ăn trong 1 giờ đó, nhưng bạn vẫn đang bỏ qua thời gian mà có thể làm những chuyện khác.

Vậy là bạn đã bỏ qua 1 giờ làm thêm, 1 giờ ngủ thêm, 1 giờ bán hàng thêm có thể giúp bạn tìm khách hàng mới. Hay, như trong trường hợp của người đàn ông trong câu chuyện thư 2, một giờ được ở thêm với cô con gái 10 tuổi.

Chúng ta thường tán thưởng những người thực hiện điều khác biệt để trở nên giàu có. Nhưng bản chất của những thứ đó thường đòi hỏi chi phí cơ hội cực kỳ cao. Bill Gate nổi tiếng về việc ngủ trong văn phòng làm việc 5 ngày 1 tuần và độc thân mãi tới sau 30 tuổi. Đối với cô con gái lớn thì Steve Job là một ông bố nghèo túng. Brad Pitt không thể rời khỏi nhà mà không bị bao vây bởi đèn nháy và máy quay phim. Anh nói rằng đã phải vượt qua thời kỳ trầm cảm do bị cô lập bởi chính sự nổi tiếng quá đỗi của mình.

 

Xã hội hiện đại làm tăng cơ hội của chúng ta lên gấp bội. Vì vậy, xã hội đó cũng nhân chi phí cơ hội lên nhiều lần, làm chúng đắt giá hơn. Chúng ta khó mà tập trung toàn tâm toàn ý vào một thứ duy nhất mà không cảm thấy hối tiếc vì đã bỏ lỡ những điều khác.

Theo một cách nào đó, cuộc khủng hoảng “mục tiêu cuộc sống” của bạn là một thứ xa xỉ, một thứ gì bạn được phép có nhờ vào sự tự do tuyệt vời mà xã hội hiện đại ban tặng.

Chúng ta vẫn ì trệ như vậy trong việc giữ cân bằng cuộc sống, giữa làm và chơi. Điều thay đổi chỉ là chúng ta đã có thêm nhiều cơ hội để làm và chơi, nhiều hơn bao giờ hết – nhiều thú vui hơn, biết rõ hơn về những trải nghiệm chúng ta có thể bỏ lỡ. Tóm lại, chúng ta phải trả nhiều chi phí cơ hội hơn.

 

Và mỗi ngày trôi qua trong cái thế giới được kết nối mạnh mẽ này, những chi phí cơ hội cứ đập vào mắt chúng ta.

 

Người quyết định hy sinh những buổi hẹn hò để có được sự nghiệp, giờ đây đang bị áp đảo dữ dội bởi cập nhật trạng thái hôn nhân của bạn bè họ và cả những người xa lạ. Người hy sinh triển vọng sự nghiệp để cống hiến cho gia đình thì lúc nào cũng được nhắc nhở về thành công của những cá nhân xuất chúng xung quanh họ. Người quyết định gánh lấy công việc chẳng lợi lộc gì nhưng cần thiết cho xã hội thì lại bị nhấn chìm trong những câu truyện ngớ ngẩn về sự nổi tiếng và sắc đẹp.

 

Nhưng sẽ ra sao nếu câu trả lời không phải là làm nhiều hơn?

Sẽ ra sao nếu câu trả lời là ham muốn ít đi?

Sẽ ra sao nếu cách giải quyết chỉ đơn giản là chấp nhận khả năng có giới hạn của chúng ta, rằng con người không thể ở 2 nơi cùng một lúc. Sẽ ra sao nếu chúng ta nhận ra những hạn chế không thể tránh khỏi của cuộc sống, và từ đó ưu tiên cho những điều chúng ta quan tâm nhất?

Sẽ ra sao nếu bạn chỉ đơn giản là nói rằng “Tôi chọn điều này và xem nó quan trọng hơn tất cả mọi thứ khác” và sống với điều đó?

Khi chúng ta cố gắng thực hiện tất cả mọi thứ để lấp đầy bản liệt kê “có tất cả” trong cuộc sống, thực chất là chúng ta đang cố sống cuộc sống vô giá trị, cuộc sống nơi mà mọi thứ có được đều như nhau và không có gì để mất. Khi mọi thứ là cần thiết và được khao khát như nhau, thì không có gì là cần thiết hay được khao khát cả.

Theo kinh nghiệm của tôi, người đấu tranh với câu hỏi về “mục tiêu cuộc đời” thường than phiền rằng họ không biết phải làm gì. Nhưng vấn đề thực sự không phải là họ không biết nên làm gì, mà là họ không biết nên từ bỏ điều gì.

Tin tức liên quan